Posts

Showing posts with the label Cảm xúc

[Cảm] Tang sự

Hôm trước tiễn đưa người, người chọn cách hỏa thiêu để về lại với đất mẹ. Tro người thì chọn biển xanh.  Vài tháng trước nữa, một người khác chọn cách nhẹ nhàng rời khỏi thế gian. Mặc cho con cháu sững sờ, người thì nhẹ nhàng ra đi khi người khác say ngủ.  Thật ra những năm nay cố gắng, nỗ lực, chăm chỉ tiến về phía trước, nhưng dần dần càng cảm thấy việc lúc nào cũng bận rộn, cũng đi công tác, cũng họp hành có gì tự hào? Dự án này, dự án nọ, gặp người này người nọ, có gì tự hào?  Một vài bằng cấp, một vài tài sản gọi là, một vài lời khen, một vài chỉ một vài. Để rồi Chỉ kịp gặp người lần cuối, và tiễn đưa thân xác người đi. 

[Cảm] 2023 nên làm những gì?

 Cũng cuối năm rồi, suy nghĩ xem muốn làm gì tiếp trong năm 2023 ha: - Duy trì thói quen đều đặn gọi về nhà => Mỗi ngày gọi. - Duy trì kỉ luật tài chính cá nhân => Kỉ luật tốt hơn và sát sao hơn - Vẫn đi bơi mỗi ngày => Học thêm 1 số kĩ năng nâng cao - Lái xe => Không biết làm sao, hay đau đầu T.T - Thu nhập => Chăm chỉ hơn 1 chút để double nha. - Yoga => Nên tiếp tục chăm chỉ - Ngoại ngữ => Xếp thêm thgian giải đề cho Pháp & Trung nha.  - Học => Học thêm 1 cái gì đó, vẽ/ cắm hoa chẳng hạn.  - Du lịch - Chăm sóc nhà cửa, chăm chỉ tưới cây. - Dành thêm thgian bên gia đình và cải thiện sức khỏe bản thân. Hiện tại, mình thức dậy mỗi ngày vào lúc 5h30 sáng và đi bơi vào lúc 6h. Thông thường mình bơi tầm 1 tiếng đến 1 tiếng rưỡi.  8h sẽ ăn sáng. Sau khi bơi, uống 1 ly nước chanh và tô phở nóng là hết sẩy. 9h sẽ bắt đầu làm việc & học hành đến khi xong. Để hạn chế đau lưng, mình sẽ đứng làm trong 2 -3 tiếng cho đến khi chân mỏi. Sau 4h chiều...

[Cảm] Bình phàm

Image
 Hoa Thần Vũ từng có hát một bài hát tên là Con đường bình phàm. Bản live như thế này: Trước kia, đọc sách có đọc được đoạn này, đại khái nói là đời người chia làm 3 giai đoạn: Lúc nhỏ, nhìn cây là cây, nhìn núi là núi. Lớn lên thì nhìn cây là núi, nhìn thấy núi là cây. Sau này, lúc đắc đạo rồi thì nhìn thấy cây vẫn là cây, nhìn thấy núi vẫn là núi. Mình đôi khi hiểu, lúc thì không bởi câu này có nhiều tầng nghĩa mà thực ra chỉ có 1 tầng nghĩa thôi, nên nhiều khi, mình trót lý giải theo từng giai đoạn cuộc đời trầm kha.  Ngày xưa, mình ngây ngô, hy vọng trắng là trắng mà đen là đen, nhìn đời màu hồng và ko hiểu được màu xám là như thế nào. Mình cũng hy vọng bản thân làm gì đó to tát, được ghi tên, được xưng danh, được thắng. Đặc biệt, không muốn đi vào vòng xoáy lớn lên, đi làm, kết hôn, sinh con, sống cuộc đời tẻ nhạt chôn vùi nơi góc xó. Lớn lên rồi, thay đổi góc độ và thay đổi tư duy, đi những nơi xa xôi lại không có gia đình ở bên, đạt được chiến thắng nhưng lại thấy cô độ...

[Cảm] Chuyến đi

Image
Tuổi 19, là 1 mớ lộn xộn, hỗn độn :) Note lại để đầu năm sau so sánh lại hoặc sau này có thể xem lại. Sở thích là lên plan rồi ngắm nhìn nó thay đổi. 1 thời gian dài sau đó, nhìn lại những suy nghĩ cũ, có phải sẽ thảng thốt hay không. Người bạn yêu năm xưa lại không phải chú rể hiện tại. Bạn bè của năm xưa không thấy ai trong bữa tiệc chia vui. Còn muốn nói nhiều hơn với bạn rằng, tương lai từng người từng người đều sẽ rời bạn mà đi nhưng nhìn thấy ánh mắt của bạn, lại không cất nên lời. Hình dung nhiều năm sau, ngắm nhìn hoa nở, sáng đến tối chắp tay phía sau, ngắm nhìn thời gian, lặng lẽ và bình lặng. Những thứ được viết trong plan vẫn cứ day dứt mãi, vẫn nằm đó chứ chả đi đâu, chỉ là hoãn lại. Hoãn lại mà thôi, nhưng lại không biết sẽ hoãn đến bao giờ. 1 vài mục vẫn đang tiếp tục làm, 1 vài mục bị delay lại. Sau đó, bổ sung thêm 1 vài mục gọi là " đột xuất" xuất hiện. - Lịch của tháng 4,5,6 : Tựu chung lại là những chuyến du lịch. - Lịch của tháng 8 - 11 : ...

[Cảm] Gợi

Image
Có 1 dạo, âm nhạc, màu sắc, hương vị gắn liền với hình ảnh trong kí ức. Sau 1 thời gian, kí ức phai nhạt dần thì nhờ những thứ như âm nhạc giúp gợi lại những thứ cũ xưa đó Bên ngoài là tuyết, phía xa là cánh rừng trơ trụi lá, mình ngồi co ro sau khung cửa kính, 1 ly nước nóng bên cạnh, phía trước bàn học là laptop phát bài này: Sách vở thì bề bộn, lúc phát bài hát này, hai tay mình bó gối, chông chênh trên 1 cái ghế dựa nhỏ, dưới cái lạnh buốt giá, bỗng bật khóc tức tưởi. Về tình cảm, tình bạn, về đi hay ở, về dự định và những tính toán cho tương lai. Thỉnh thoảng, trong đầu sẽ tua lại 1 vài thước phim, về những lúc lầm lũi một mình, tư lự và thong dong, hối hả và ngơ ngác. Lúc 1 mình kéo vali dưới ánh trăng lúc sáng sớm thì mọi thứ còn tối đen, trượt băng và té, mọi thứ rơi tung tóe, vali, điện thoại, mũ len. Hay khi một thân một mình, không tiền, không điện thoại, xách 1 mớ thứ nặng trĩu, đi 1 quãng 6 km lên đồi và nhiều lần khác ở những sân bay khác nhau, ở những địa điểm ...

[Cảm] Happy birthday

Image
Để lại trang trắng ở đây ...và trích dẫn từ "Tiệm tạp hóa Namiya" nếu bác ấy có gửi gì đó rep thư cho mình

[Cảm]Update Goal

Luôn có 2 quyển sổ tay 1 quyển ghi lại những gì đã đạt được trong tháng. Trang đầu của quyển set goal cho năm. Trang kế tiếp cho đầu tháng. next là trang cho từng tuần. và check list. 1 quyển ghi lại những gì đã học được từ công việc. Xóa bớt các app không liên quan. Để điện thoại về lại đúng với công dụng của nó "Phục vụ con người". Sách : Chính trị, triết học, pháp luật. Nhạc: Xen kẽ bài Lý, các bài cũ - Bổ sung thêm kỹ thuật tay. Học : - không phải số lượng bài nhạc đàn được mà là thời gian bỏ ra cho kỹ thuật. Bước thứ 2 mới bàn đến các bản nhạc yêu thích. Tuy nhiên, để có thêm động lực, thì chọn luyện tập kỹ thuật bằng các bài yêu thích, như vậy dễ phiêu hơn. Chơi: - 1 câu yêu thích như thế này, sau khi sát phạt mấy trận dằn mặt bạn. Chơi cờ vây, quan trọng không phải bắt được bao nhiêu lính, mà là chiếm được bao nhiêu đất. Đồng ý là bắt lính rất đã. Nhưng 1 nước cờ bình định giang sơn còn cool ngầu hơn. Túm lại là nắm key để "phá trận" thì tương đươn...

[2018] Next goal

Hoạch định từng bước thế thôi chứ thực ra khi viết ra những dòng này là tương đương bỏ đi 1 vài thứ. 1. UN - Tài liệu là lọc ra 30 bài cộng với luyện viết tay. 2. VNese Zither (12) 3. Guzheng  (12) Mỗi tháng thaọ 1 bản thì 1 năm là 12 bản. Ngoài các bài dân ca, nhạc trẻ, mình muốn thử các bản cải lương và nhạc cung đình để xem thế nào. Còn sở thích vẫn là cổ phong nên cần Guzheng cho việc đó.  4. 6 thứ tiếng còn dang dở, 1 số đang trên đà, 1 số đang thành hình. Vạch ra hướng rồi theo nó mà thực hiện thôi. 5. Mĩ, Pháp, Thụy Sĩ, Canada hay VN? Khi có quá nhiều con đường và phải chọn một, bỗng dưng lại chỉ muốn đi ngủ. --- 1. Khỏe hơn 1 tí. 2. Tự nấu ăn hoặc ăn những món bản thân thích 3. Bớt lười lại 4. Thêm thời gian đọc sách. 5. Dậy sớm 1 tí. 6. Dành 1 góc để thở ( để thiền, để nhìn lại) 7. Thử đi chậm lại chút. 8. Lạc quan hơn chút. --- Muốn đi hái nho Bớt lười lại T.T

[Cảm] Get hard

Fear, uncertainty and discomfort are your compasses toward growth I am writing this "..." with one eye. Life is so hard sometimes, but you have to be strong even though you are alone.  Riding my honey back to my sweet home while my eyes is crying like I was kicked by an asshole. Staying alone like an old woman can not find a man for hershelf.  I've just had a new job, everything is not bad.  I registered 2 courses which I used to dream about every night. Now, I have only one eye. I am still fucking awesome, no matter how lonely could be. It's the end of the day, I got a bunch of things to talk about and no one to talk to. The super big thing is I have only one eye. The second thing is I got many invitations for job. 3rd thing is I am following my dream . Finally, i am so damn sad.

[Cảm]Lần này bạn đi một mình

Vẽ ra 1 kế hoạch và ngắm nhìn nó thay đổi. Khi không thể thay đổi được gì thì thưởng thức sự thay đổi cũng là 1 cảm giác yêu thích.

[Cảm]Kết thúc và khởi đầu

Kết thúc của 1 việc là khởi đầu cho 1 việc mới. Ban đầu muốn viết điều gì đó về những đất nước mình có may mắn được đi qua. Nhưng kết lại tất cả lại là khao khát được đến nơi đó 1 lần nữa. Bắt đầu cho kế hoạch 3 năm để thực hiện điều này. Và 6 năm cho lời mình từng nói với chú nhân viên hải quan. Tuổi trẻ ấy, là không có thời gian. Còn dám đi, còn chưa sợ mệt thì còn là tuổi trẻ. Tốt nhất là không nên nói cái kế hoạch ra, giữ trong đầu và thực hiện nó. Vì khi nói ra, số ng cho là bạn điên thì nhiều không đếm xuể. Nhưng khi bạn thực hiện được rồi, thì số người tìm bạn xin ý kiến cũng nhiều y chang như vậy. Đã qua 1 lần, còn ngây thơ lần thứ 2 à?

[Cảm]Happy birthday to me

Lần nào mà viết cái này nghĩa là lại đón sinh nhật 1 mình. Sinh vào mùa xuân, mấy năm nay mới bắt đầu cảm nhận được tháng mình sinh cũng thơ mộng ghê, có hoa anh đào, thời tiết thì hoàn toàn đẹp, không quá nóng, tối that tối cũng không quá lạnh. Nhiệt độ cứ tầm 9 đến 15. Tháng này ngoài luận, làm visa cho bản thân và cho gia đình thì chỉ chuẩn bị cho chuyến đi tháng sau nữa thôi. Tháng sau đến đất nước khác rồi. Những chuyện sau này sẽ còn khó đoán trước lắm. Nhưng già là chắc chắn !!

Set goal

Viết lên đây để nhớ. Khi kết thúc gần 100 trang luận văn, nghiên cứu về cái "ôn thần" đó xong, sẽ thưởng cho bản thân 1 chuyến đi xa. Chuyến đi cuối tháng 4 là không tính. Nó là hành xác, không phải đi ! Sau khi kết thúc 2 năm "tu hành" ở đây, sẽ thưởng cho bản thân vài thứ hay ho. Nhưng quan trọng là, nhiệm vụ cần làm. Set goal lại cho những quyển sách, nên nghiêm túc về những quyển sách hơn. Sau khi khổ sở với mớ luận văn, sẽ viết lại list sách that that that nghiêm túc. Còn 1 chuyện đại sự nữa.

[Cảm]Nửa năm còn lại thì làm gì

Image
Nên làm gì? Ở đâu? 2016 đã trôi qua như 1 cái thở phào nhẹ nhõm, những chuyện buồn, không vui đã đi qua, bạn đã lớn hơn qua cái năm 2016 đó. 2017 thì làm gì, nửa năm còn lại phải làm gì? ở đâu?

[Cảm]Lương

Tiền lương lần đầu nhận được ở nơi làm mới, đã được quyết định mục đích sử dung. Cảm thấy rất ý nghĩa và có động lực phấn đấu hơn. Những lần trước dung để mua quà sinh nhật cho gia đình. Lần này sẽ là 1 chuyến du lịch, qua đây tham dự lễ tốt nghiệp của con gái và du lịch đảo, hy vọng ba mẹ sẽ vui vẻ. Viết lên đây để ghi nhớ mục đích và tiếp tục giữ động lực.

[Cảm]Những điều phải làm trước khi chết

Suy nghĩ tích cực. Làm gì để lúc chết hả hê nào. Làm gì để đến lúc tốt nghiệp có thể ha ha mà cười, cuối cùng cũng thoát khỏi cái chỗ này nào. Những điều phải làm trước khi chết: 1. Ngoại ngữ Còn rất nhiều thứ cần tìm hiểu, nhiều nơi cần đến 2. Nhạc cụ Một sức hút khó cưỡng 3.Phần mềm Làm thâu đêm không bao giờ chán 4.Thu thập visa Nhiều nơi cần đến. Đi nhiều mới trẻ ra được Cốt lõi: 1. Cha mẹ 2.Gia đình 3.Bạn hữu. 3 điều trở thành lí do cho việc kéo dài những năm sống Ao ước 1.Sách Kiến thức cả nhân loại nằm hết trong này. Dễ như vậy mà không làm được sao? Enjoy chứ không phải là chạy sấp chạy ngửa nhé. Chúc bạn chết yên lành và ngậm mồm than thở lại.

[Cảm]Thi cử

Nhiệt độ ở cái đất nước này that đỏng đảnh, lúc thì có thể phong phanh, hôm thì chân chẳng muốn chạm đất, cứ rú ró trong chăn mền coi như là hạnh phúc nhất đời. Vậy đó nhưng vẫn phải lết ra khỏi giường, chiến đấu với một ngày trôi qua vừa vô vị vừa nhạt thếch, là nghĩ phải làm gì, nên làm gì, làm cái gì cho nhanh xong, làm cái gì cho mau nhớ. Một loạt sách phải nhét trong đầu mà hỡi ôi 6 tháng trước còn phè phỡn thì nay hậu quả là chết ngập trong đó. Hôm qua vừa in 1 loạt tài lieu, hôm nay soạn lại thời gian, 1 tuần 3 quyển, 1 tuần hết nhiêu đó, nhiêu nhiêu đó. Lại thấy, thời gian dí vào mặt mình. Chỉ còn 1 tháng nữa thôi, mà nhìn lại đi, đã làm đc gì? đã song có ích chưa? Chưa nói đến hài long, chỉ nói đến ... Ngày đó có phải mơ thả diều ko, rồi đã thả diều đc khi nào chưa. Bây giờ, nếu ko cong lưng mà làm, mà đọc, mà học, thì sẽ ngậm ngùi 1 lần nữa, rang ở cái tuổi đó, nó vẫn chẳng làm đc gì. Rồi lại, giá như.... , mình vẫn chưa làm được điều mình muốn. 1 tháng nữa....

[Cảm] Âm nhạc và tuổi thơ

Có 1 vài bài nhạc, 5cm/s : one more time, one more chance. Cần lưu lại bài này để tránh sau này lại quên mất. Kì lạ là có những thứ cứ phải có tên chỉ để biết nó là cái gì. Có 1 lần đọc 1 quyển .... vẫn là ko nhớ được tên, bảo rang con mèo ko cần có tên vì nó biết nó là ai. Đó là những câu chuyện buồn, có những lúc nhìn thấy đó, có thể chạm được đó, có thể bước them chừng mươi bước thôi, thì sẽ ko hối tiếc gì. Nhưng cuối cùng lại ko làm. Lúc đó còn nghĩ bản thân nên như thế. Nhưng rồi về sau, dần dần lại tự cười bản thân rang, ra vẻ trưởng thành làm chi trong khi bản thân muốn làm như thế? Nếu chuyến xe hôm đó, dung lại, bước them 2 bước giữ lại, có khi mọi thứ sẽ khác chăng, rang cái người đã xuất hiện trước khi 17 tuổi biết đâu sẽ đi cùng đến bây giờ? Đấy lại là một câu chuyện khác. Còn có câu chuyện về gia đình, Kubo mất cả cha lẫn mẹ, nhưng ngoài 1 giọt nước mắt rơi trên day đàn khi đó, không một lần nào nữa, cách biểu hiện cảm xúc, cách sử dung day đàn, 1 sợi từ tóc củ...

[Cảm]Bận và rảnh

Lúc bận thì tối mặt tối mũi, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn, tối ngủ chỉ nghĩ đến cách giải quyết, làm như thế nào, nên làm như thế nào, trong ngày đã làm gì, có đúng hay đã sai. Đã nói những gì với ai, lời lẽ dung từ đúng hay sai, có làm người khác buồn không. Nhớ lại từng lời nói, cảm xúc trong ngày, có khi giật mình, cốc vào đầu vì nói dại, làm người khác buồn. Hôm trước chê giáo sư thậm tệ, mấy hôm sau ông í dắt cả đám đi picnic, mình chả đi, nghĩ lại, ông ấy tốt theo cách của ông ấy, dù ông ấy mang mình bỏ chợ, vứt mình ra thì đó cũng là điều mình nên tự bơi. Bởi vì vô dung lại nghĩ đổ lỗi cho người khác nên mới mang cảm giác tiêu cực, để giờ cảm thấy tội lỗi khi trách giáo sư như vậy. Lúc bận thì không có thời gian nghĩ cho bản thân, cảm giác ít nhất song còn có tác dung. Nhưng quá bận lại bắt đầu đâm cáu bẳn. Giống như hốt hoảng nhận ra, mùa đông sắp đến rồi mà mình còn chưa ra ngoài đi chơi, toàn sách vở, tính toán, bàn bạc. Lúc thì rảnh, quá rảnh, rảnh đến độ bâ...

[Cảm]Lùi lại vài bước

Lúc chơi game, nhân vật mình chọn luôn là nhân vật đánh tầm xa, pháp sư dung phép và triệu ra những linh hồn thay mình làm nhiệm vụ. Một khi cung thủ tiến gần, đánh giáp lá cà, chắc chắn sẽ chết. Pháp sư ko có năng lực tự bảo vệ, nên nếu giáp lá cà cũng sẽ chết. Nhưng nếu đứng nhìn từ xa, khả năng thắng luôn luôn cao. Tuy nhiên, khi những trận chiến quá hỗn loan, vì ham chiến thắng, mà tự dấn thân vào khu cận chiến, đến khi nhận ra được, đã thua. Vậy nên, lùi lại vài bước nhìn toàn cục diện và bình tĩnh sẽ bỏ đi đc cái lợi trước mắt mà tìm cách chiến thắng tốt nhất. Lúc có tranh luận, nếu I'm lặng và chờ, lúc nào cũng ko sợ phần thua thiệt. Lợi ích ko đạt đc ngay lúc đó, về sau nghĩ lại, cũng cảm thấy ko tiếc, ko hối. Nhưng vội vàng, vô tình thành con rối trong tay người khác. Lúc nào cũng vậy, nhẫn nại, chờ đợi, bình tĩnh và lui lại vài bước, nhìn toàn cục diện.