[Truyện]Còn gì để nhớ - Nguyễn Nhật Ánh
Đọc truyện này chợt tuổi 18 của mình, lại chẳng có gì để nhớ, ko thể nhớ dc, giá mà mình ghi lại đâu đấy thì thật tốt, tuổi 18 của mình ko có gì đáng nhớ, 17 mình vào đại học, cũng chẳng đi bầu cử. ko nhớ . ko nhớ dc gì . Nghe nhạc :D http://mp3.zing.vn/bai-hat/Con-chut-gi-de-nho-Pham-Duy-Guitar-Moc-Sinh-Nguyen/IW670DDI.html Dường như khi trở thành một chàng trai mười tám tuổi, không chú bé nào là không phấn khởi. Ðối với tôi cũng vậy, đó là một ngày kỳ diệu vô cùng. Tôi còn nhớ trước đó hai năm, khi một đứa bạn cùng lớp hí hửng khoe: "Thế là năm nay tao mười tám tuổi", tôi đã ghen tị một cách khổ sở với hạnh phúc của nó. Mặc dù lớn xác như nó, đi học trễ hơn bạn bè hai, ba năm, chẳng được cái vinh dự gì ngoài mỗi "ưu điểm" to con nên được cô chủ nhiệm phân làm lớp trưởng. Tuy nhiên mười tám tuổi vẫn cứ là mười tám tuổi, vẫn cứ là cái tuổi oai vệ, đáng ao ước và đầy bí mật đối với bọn nhóc tì như tôi. Lúc đó, tôi đã cay đắng vô cùng khi nhận ...